vận văn
Định nghĩa
Danh từ: - Thể loại văn học có vần điệu: "vận văn" chỉ loại văn bản được viết theo nhịp điệu, có sự lặp lại của âm thanh (vần) ở cuối các dòng, thường dùng để diễn tả cảm xúc, ý tưởng một cách nghệ thuật. Đây là hình thức đối lập với "tản văn" (văn xuôi). - Thơ: Trong ngữ cảnh rộng, "vận văn" đồng nghĩa với thơ ca, bao gồm các thể thơ có quy tắc về vần, nhịp như thơ lục bát, thơ Đường luật, thơ tự do, v.v.
Ví dụ sử dụng
- (Vận văn là hình thức phổ biến trong thơ ca dân gian và văn học viết.)
- (Bài thơ này thuộc thể loại văn có vần điệu và đạt giá trị nghệ thuật cao.)
- (Hiểu rõ sự khác nhau giữa văn có vần và văn xuôi là nền tảng học văn.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "thể vận văn": dạng thức cụ thể của vận văn, như thơ lục bát, thơ song thất lục bát.
- Thể vận văn lục bát rất phổ biến trong ca dao Việt Nam. (Dạng thơ sáu tám có vần điệu thường thấy trong dân ca.)
- "vận văn tự do": vận văn không tuân theo quy tắc vần điệu cố định, nhưng vẫn có nhịp điệu.
- Các nhà thơ hiện đại ưa chuộng vận văn tự do để thể hiện cá tính sáng tạo. (Thơ tự do không bị ràng buộc bởi vần điệu truyền thống.)
Biến thể và từ gần giống
- Thơ (danh từ): tác phẩm văn học thuộc vận văn, có vần điệu và nhịp.
- Thơ là một dạng vận văn. (Thơ là thể loại văn có vần.)
- Văn vần (danh từ): cách gọi khác của vận văn, nhấn mạnh yếu tố vần.
- Văn vần dễ nhớ hơn văn xuôi. (Văn có vần giúp ghi nhớ dễ dàng hơn.)
- Tản văn (danh từ): văn xuôi, không có vần điệu — trái nghĩa với vận văn.
- Tản văn khác vận văn ở chỗ không có vần. (Văn xuôi không có vần, khác với văn có vần.)
Từ đồng nghĩa
- Thơ ca: tổng thể các tác phẩm vận văn.
- Thơ ca là một phần quan trọng của vận văn. (Thơ ca thuộc thể loại văn có vần.)
- Văn vần: thuật ngữ tương đương, chỉ văn bản có vần.
- Văn vần và vận văn có thể dùng thay thế cho nhau. (Hai từ này đồng nghĩa.)
Thành ngữ liên quan
- Vần điệu vận văn: nhịp điệu và vần trong thơ.
- Vần điệu vận văn tạo nên âm hưởng cho bài thơ. (Nhịp vần trong thơ làm tăng tính nhạc cho tác phẩm.)
- Vận văn trữ tình: vận văn chủ yếu bộc lộ cảm xúc.
- Vận văn trữ tình thường được dùng trong thơ tình. (Thơ trữ tình thuộc vận văn, tập trung vào cảm xúc.)